Vết nứt của vũ trụ trông như thế nào?
Vũ trụ có thể tồn tại những "vết nứt", là hệ quả từ vụ nổ Big Bang.
Trong trường không thời gian có thể tồn tại những vết nứt, nhưng kính viễn vọng của con người không thể nhìn thấy chúng. Đây có thể là những dấu vết còn sót lại của thời điểm ngay sau vụ nổ Big Bang, khi nhiệt độ vũ trụ hạ xuống nhanh chóng.
Quá trình hạ nhiệt độ đó, được các nhà khoa học gọi là "giai đoạn chuyển giao", có thể hình dung như những bong bóng với nhiệt độ thấp phình to lên ở khắp nơi, và chúng gặp những bong bóng khác để hợp nhất. Cuối cùng, toàn bộ vũ trụ chuyển thành trạng thái mát hơn trước.

Liệu có tồn tại những vết nứt vũ trụ, xuất hiện từ sau vụ nổ Big Bang? (Ảnh: Optical Image).
Giai đoạn chuyển đổi đó có thể để lại những vết nứt tại ranh giới của những vùng hạ nhiệt. Một số nhà vật lý gọi đây là "sợi vũ trụ", nằm ở nền bức xạ vũ trụ (CMB), tuy nhiên những ống kính viễn vọng hiện tại chưa thể quan sát được chúng.
"Bạn đã bao giờ đi trên một mặt hồ đóng băng chưa? Bạn có nhìn thấy những vết nứt ở sâu phía dưới mặt hồ không? Mặt hồ rất cứng, nhưng vẫn tồn tại những vết nứt phía dưới", nhà vật lý Oscar Hernandez tại đại học McGill, Canada giải thích.
"Đá chính là nước đã qua một giai đoạn chuyển đổi. Những phân tử nước từng chuyển động tự do khi ở dạng lỏng, rồi bất ngờ tạo thành các tinh thể lục giác khi đóng băng. Giờ bạn thử tưởng tượng đang có một loạt tinh thể lục giác vừa khít với nhau ở một đầu, và ở đầu kia những tinh thể nước cũng bắt đầu hình thành. Gần như không có khả năng chúng sẽ khít với những tinh thể ở đầu hồ", ông Hernandez nói thêm về lý thuyết để giải thích vết nứt vũ trụ.
Trong một mặt hồ rộng lớn, những vùng giao thoa giữa các tinh thể nước tạo thành vết nứt. Trên vũ trụ, các vết nứt không thời gian tạo thành các sợi vũ trụ. Tìm kiếm những sợi vũ trụ có thể giúp khẳng định những mô hình vật lý hiện tại cần cải thiện thêm để có thể giải thích các quy luật vũ trụ.

Mô hình minh họa các vết nứt trong vũ trụ. (Ảnh: C. Ringeval).
"Rất nhiều mô hình được phát triển từ mô hình tiêu chuẩn, với những lý thuyết như siêu sợi, đều dẫn đến những sợi vũ trụ. Có thể nói sợi vũ trụ là một thực thể mà nhiều mô hình đều dự đoán có thật, do vậy nếu chúng thực sự không tồn tại thì mọi mô hình đều sai", ông Hernandez giải thích.
Trước đây, các nhà khoa học chủ yếu dùng phương pháp thu thập dữ liệu từ CMB, sau đó giả lập qua mô hình mạng neural. Tuy nhiên, trong bài báo khoa học mới công bố, ông Hernandez cùng các cộng sự cho rằng việc quan sát CMB sẽ không thể mang lại đủ dữ liệu sạch cho những mạng neural để phát hiện ra sợi vũ trụ.
Một phương pháp khác cũng đang được tính đến là đo sự giãn nở của vũ trụ theo mọi hướng. Tuy các đài quan sát này vẫn chưa được hoàn thành, đây có thể là phương pháp tốt nhất để khẳng định các vết nứt vũ trụ có thật.
Trái đất sẽ bị huỷ diệt vào năm 2029 hay 2036?
Nhiều nhà nghiên cứu tin rằng một tiểu hành tinh có thể va chạm vào Trái đất vào bất cứ lúc nào. Và các số liệu thống kê cho thấy rằng một thiên thể to cỡ quả bóng đá hoàn toàn có khả năng huỷ diệt sự sống trên trái đất
Khoảng cách từ Trái Đất đến các thiên thể trong hệ Mặt Trời
Nếu chế tạo được tàu vũ trụ di chuyển với vận tốc ánh sáng 1.080 triệu km/h, con người có thể khám phá những hành tinh xa xôi trong hệ Mặt Trời chỉ trong phút chốc.
Khoa học vũ trụ: Thứ tự của 8 (hoặc 9) hành tinh trong Hệ Mặt Trời
Kể từ khi phát hiện ra sao Diêm Vương vào năm 1930, trẻ em đến tuổi đi học sẽ được học về chín hành tinh trong hệ mặt trời của chúng ta.
Phát hiện siêu Trái đất kim cương có khả năng “tái sinh”
Nhờ kính viễn vọng James Webb, các nhà thiên văn học phát hiện hành tinh dung nham nóng rực cấu tạo từ kim cương phát triển khí quyển thứ hai sau khi sao chủ phá hủy khí quyển ban đầu.
Tổng quan về sao Mộc
Sao Mộc hay Mộc tinh là hành tinh thứ năm tính từ Mặt Trời và là hành tinh lớn nhất trong Hệ Mặt Trời.
Tổng quan về sao Thủy
Sao Thủy hay Thủy Tinh là hành tinh nhỏ nhất và gần Mặt Trời nhất trong tám hành tinh thuộc Hệ Mặt Trời, với chu kỳ quỹ đạo bằng 88 ngày Trái Đất.

